Thứ Ba, 29 tháng 4, 2008

Kinh nghiệm du lịch ở Quảng Châu - Phần 2

5. Thuê khách sạn: Gần bến xe Việt Tú Nam có rất nhiều khách sạn dành cho dân buôn. Nhưng nếu không bít 1 chữ tiếng Tàu lẫn tiếng Anh bẻ đôi thì KS Đức Chính (Lầu 5, tòa nhà 46, đường Đức Chính Nam, cách bến xe 200m) là lựa chon tốt nhất dành cho bạn. Ra khỏi cửa bến xe, rẽ phải, đi bộ đến cuối đường thì rẽ trái, gặp ngay tòa nhà 46 thì "phi" thang máy thẳng lên lầu 5, gặp chị Thủy hoặc anh Thắng mà đặt phòng. Bọn mình đi 4 người, thuê phòng 2 giường, giá 150 tệ/ngày. Chật một chút nhưng ấm cúng và tiết kiệm.

Cái KS này bùn cười ở chỗ, cứ vào dịp cuối tuần, nhằm khi dân VN sang đánh hàng đông quá, không đủ phòng là ngay lập tức bạn sẽ được "di dời" sang phòng khác nhỏ hơn mà không cần báo trước. Gặp hôm bạn đi ra ngoài trở về, vừa tí ta tí tởn bước vào phòng là dễ gặp "ai đã nằm trên cái giường của tui, "ai đã ngồi trên cái ghế của tui", "ai đã uống nước trong cốc của tui"... lắm à nha! Dân du lịch mà gặp cảnh này thì chắc không dễ gì bỏ qua, còn dân buôn thì "vô tư đi". Kinh nghiệm là đồ đạc, quần áo... sắp xếp gọn gàng, tiền bạc giấy tờ mang theo người hoặc gửi trong safe-box của chị Thủy để nhỡ có bị dọn phòng thì không mất hay thất lạc cái gì.

6. Ăn uống: 8 ngày ở QC là 8 ngày thèm cơm Việt Nam, thèm dĩa rau muống luộc, chén nước mắm, trái ớt tươi... đến chết người. Huhuhu. Đành rằng món Trung Quốc tươi ngon, bổ dưỡng, nhưng kiểu nấu khó ăn quá: vừa nhiều dầu, vừa nhạt.. mà lại đắt. Hầu như món nào cũng đắt gấp rưỡi nếu so với VN.

Lùng sục mãi mới chấm được 3 quán. Ra khỏi khách sạn, quẹo trái, gặp ngã tư đầu tiên. Từ đây nếu rẽ phải, đi thêm 200m sẽ gặp một quán bán điểm tâm nằm ngay góc đường, mở cửa 2 buổi sáng - trưa, nổi tiếng với món cháo thịt hột vịt bắp thảo (giá 4 tệ/tô), ăn cùng giò cháo quẩy và cải chua.

Còn nếu rẽ trái, đi vài chục mét là gặp một quán mì của người theo đạo Hồi (nữ quấn khăn, nam đội nón nhỏ màu trắng) nằm chen giữa hàng chục quán ăn khác. Quán này mở cửa cả ngày, bán hàng trăm món ăn giá từ 8 - 10 tệ/phần. Hai bên tường bày rất nhiều hình minh họa các món ăn rất hấp dẫn cho bạn tha hồ chọn lựa. Nói trước đễ đỡ thất vọng nhé, thực tế không được như hình đâu, chỉ bằng 6/10 là cùng. Thử nhìu món, có mỗi món cơm chiên Dương châu là một chín một mười với ảnh chụp.

Quán cuối cùng là quán Cơm gà Hải Nam, số 111 đường Benjjing. Giá thức ăn tầm 25 tệ/món, ăn ngon, sạch sẽ mà lại gần phố đi bộ Bắc Kinh, ăn xong ra shopping quả là nhất.

Còn nếu bạn kén ăn quá thì xin mời "xơi" thức ăn nhanh: KFC, McDonald's, Kungfu (một thương hiệu thức ăn nhanh của TQ), Pizza Hunt... hoặc dùng tạm mì gói qua ngày.

Mì gói TQ cũng khó ăn hơn mì VN. Toàn dầu. Hic hic.

Vậy ra ở Quảng Châu không còn gì ngon à? Hehe. Còn chứ. Các món ăn vặt rất ngon. Vì đi với 3 ông con trai, không được dịp lê la ăn hàng nên chỉ thử được vài món sau đây. Bạch tuột nướng, thịt nướng là món khoái khẩu của dân QC nên được bày bán khắp nơi, nhưng ngon nhất (và mắc nhất) là trên phố Bắc Kinh, những 6 tệ/que.


Hai tiệm bán bạch tuộc nướng trên phố Bắc Kinh
Tiệm nhỏ bán ngon hơn tiệm to :U

Phá lấu cũng được bán nhiều trên đường, nhưng để đảm bảo vệ sinh, chỉ nên chọn xe phá lấu bày trước cửa các tiệm ăn TQ tương đối lớn (cũng là món ăn của bổn tiệm nhưng mang ra bày trước cửa để thu hút khách đi đường), giá 5 tệ/chén nhỏ. Đi trên đường, bạn dễ bắt gặp mấy cô cậu tuổi teen vừa đi vừa ăn, tay cầm chén, tay cầm xiên thì đích thị là ăn phá lấu.

Món thứ 3 được ăn lúc đang đói nên thấy rất ngon. Không bít tên là gì nên gọi đại khái là bánh rán nhé! Bánh có 2 lớp bột ráng vàng đều 2 mặt, ở giữa đập cái trứng gà, thêm hành, tiêu, ớt bột và chút muối. Trời đang lạnh mà ăn món này thì ngon kinh. Chỉ có 2 tệ/cái thui nhé.

Ngoài ra còn nhiều món ăn chơi khác mà mình chưa có dịp thử như: cá viên chiên (có nước), bò viên chiên, cánh gà chiên...

Ox dễ thương quá. Hơ hơ ^^
Còn tiếp...

Thứ Hai, 28 tháng 4, 2008

Kinh nghiệm du lịch ở Quảng Châu - Phần 1

Mình vốn mê du lịch, lại làm việc trong 1 công ty du lịch, nên ngay từ khi chưa làm blog, mình đã nghĩ, bài viết đầu tiên trên blog phải là 1 bài viết về du lịch. Gần đây nhất, mình được dịp tháp tùng 3 đứa bạn đi Quảng Châu buôn hàng. Đây là chuyến đi đạt nhiều kỷ lục nhất: đi lâu nhất (10 ngày), ngồi xe lâu nhất (liên tục 12 tiếng), xài tiền nhiều nhất (10 triệu), vui nhất (đi với người iu), thích nhất (mua sắm được nhìu)... nên sẽ được ưu tiên view trước.

Vì là đi buôn chứ không phải đi tour, nên mình và 3 đứa bạn được dịp trải nghiệm chuyến đi từ A-Z, thu được kha khá kinh nghiệm cho những bạn mún đi Quảng Châu theo kiểu "ta ba lô".

1. Hộ chiếu và visa: Mún đi ra nước ngoài, dĩ nhiên bạn phải chuẩn bị hộ chiếu. Hộ chiếu được cấp tại phòng Quản lý Xuất nhập cảnh của mỗi tỉnh, thành. Chỉ cần bạn đem theo CMND, hộ khẩu, 5 tấm hình 4 x 6cm (nền trắng) đến cơ quan trên, khai form, đóng 200k là 2 tuần sau có thể hỉ hả mình là "công dân quốc tế" ^^.

Sau khi có hộ chiếu thì xin visa. Lệ phí xin visa đi Quảng Châu là 30usd. Bạn có thể tự mang hộ chiếu đến Lãnh sự quán Trung Quốc để xin visa. Nhưng tốt nhất là nhờ dịch vụ làm. Nhanh, gọn, lẹ, đỡ vất vả mà cũng không đắt lắm. Ai có nhu cầu thì liên hệ công ty mình nhé (ĐT: 8 336 336 - gặp Thái Hà), phí dịch vụ chỉ 5 usd thôi. Sau khi đóng tiền và nộp hộ chiếu thì 5 ngày sau có visa.

Còn nếu không có hộ chiếu và visa thì sao nhỉ? Không sao hết, bạn có thể xin giấy thông hành sang TQ (chỉ cần CMND). Nhưng nếu có thời gian, mình vẫn khuyên các bạn nên làm hộ chiếu và xin visa cho chắc. Bởi vì dùng giấy thông hành, đi qua cửa khẩu nào thì phải trở về đúng cửa khẩu đó. Bất tiện lắm lắm.

2. Từ TPHCM đi QC: Nhanh nhất là đi máy bay. Cách này giành cho các "doanh nghiệp trẻ" vì giá vé rất đắt: tầm $400/khứ hồi (kể cả thuế an ninh 2 nước và phí xăng dầu). Bọn mình mún tiết kiệm tiền để mua hàng nên chọn cách cực hơn, nhưng rẻ chán. Đi máy bay ra Hà Nội (vé giá rẻ chỉ từ 1,1tr/lượt đến 1,3tr/vé), ngồi xe lên cửa khẩu Hữu Nghị Quan - Lạng Sơn (70k/lượt), rồi tiếp tục "nằm" xe tới Bến xe Việt Tú Nam - Quảng Châu (450k/lượt). Cả đi và về chỉ tốn tầm 3,2tr (chưa tới $200). He he.

Cửa khẩu Hữu Nghị Quan

Nói đến đi máy bay, cũng xin chia sẻ 1 số kinh nghiệm. Nếu đã bay với các hãng hàng không nước ngoài, sẽ thấy cả Vietnam Airlines (VNA) và Pacific Airlines đều không "good". Nhưng trong giai đoạn này, bay với VNA bạn sẽ đỡ thiệt thòi hơn: máy bay to hơn, làm thủ tục sân bay nhanh hơn, ít bị delay hơn, có phục vụ thức ăn và nước uống trên máy bay và dĩ nhiên... giá cũng nhỉnh hơn. (Phần nhỉnh hơn không đáng kể so với phần ưu thế mà VNA có được).

3. Đi lại ở Quảng Châu: Xe điện và xe bus là hai phương tiện vừa rẻ lại vừa nhanh. Quảng Châu hiện có rất nhiều tuyến xe bus tỏa đi khắp các điểm tham quan, mua sắm... giá chỉ 2 tệ/lượt (tương đương 4,6k). Bạn phải chuẩn bị sẵn tiền lẻ, và cho tiền vào 1 cái hộp sắt để ngay cạnh tài xế khi bước lên xe. Sẽ không có chuyện có người thối tiền hay xé vé cho bạn như ở VN đâu nhé. Mình để ý người dân bản xứ có 1 loại thẻ xe buýt trả trước, mỗi khi đi xe, chỉ cần đưa thẻ vào máy là máy sẽ tự động trừ tiền. Ngạc nhiên ở chỗ là có nhiều người bỏ thẻ trong túi, chỉ cần giơ túi lên là máy quét 1 cái rẹt mà không cần lấy thẻ ra. Hơ Hơ. Tuy nhiên, nếu không bít tiếng Hoa thì chớ dại mà chọn 2 loại phương tiện này nhé. Không bít đường mà xuống đâu. Nhìn mấy cái bảng hiệu để tên đường mà mờ hết cả mắt đây này...

Cách tốt nhất là dùng taxi. Đừng lo bị mấy bác taxi lừa đưa đi vòng vòng. Taxi ở QC chạy rất chuyên nghiệp, bước lên xe là máy tự động in phiếu, đi từ đâu đến đâu, hết bao nhiêu lâu, bao nhiêu tiền. Chỉ có điều, đường sá ở QC chủ yếu là đường 1 chiều, đi 1 đường, về 1 nẻo nên giá cả có phần chênh lệch. Giá taxi ở QC bây giờ là 7 tệ/2 km đầu tiên, phụ thu thêm 1 tệ phí xăng dầu (tầm 18k/2km), có phiếu thu hẳn hoi. Ở QC, để bảo đảm an toàn, giữa ghế tài xế và băng sau xe có 1 rào chắn bằng sắt. Băng ghế trước chỉ ưu tiên cho phụ nữ, trẻ em và người già. Các bạn nên lưu ý điều này mỗi khi đi xe nhé.

Tuy nhiên, đi bộ ở Quảng Châu mới đúng là một trải nghiệm thú vị. Kiểu thiết kế nhà ở Quảng Châu với tầng trệt thụt vào còn tầng 1 thì nhô ra, biến vỉa hè ở Quảng Châu thành những hành lang có mái che, dài, rộng và sạch sẽ. Đi bộ ở Quảng Châu vừa an toàn (ở các giao lộ đều có đèn cho người đi bộ), vừa vui (vì có rất nhiều người đi bộ giống mình), vừa mát (thời tiết dễ chịu, chứ không có nóng chảy mỡ như Sài Gòn)...

Chưa có tín hiệu đèn mà thò chân xuống đường
là bị chú CS này nhắc ngay

4. Đổi tiền: Vì việc mua sắm bằng tiền USD ở Trung Quốc không phổ biến, trừ những nơi chuyên bán hàng cho khách du lịch nên bạn phải đổi trước một ít nhân dân tệ. Đổi ở cửa khẩu là được giá nhất. Càng vào sâu trong nội địa, tỷ giá càng tăng. Cụ thể, ở cửa khẩu, đổi 1000 tệ chỉ tốn 2,3tr; đổi trong khách sạn người Việt thì 1000 tệ = 2,4tr; nếu đổi ít, khoảng 100 tệ thì còn bi đát hơn, mất đứt 250k. (Kinh nghiệm xương máu). Nếu đổi tiền ở ngân hàng, từ USD ra NDT thì bạn phải mang theo passport (hoặc bản photo passport) thì mới được đổi.

Bùn ngủ goài. Mai viết tiếp nha ^^

Ngày đầu tiên viết blog...

Hic. Khổ ơi là khổ. Sao mà đi đâu cũng bị hỏi có blog không? Thế là cũng tập tành làm blog.
Thử vào xem blog mí đứa em thì đẹp ơi là đẹp. Tới hồi tự làm blog cho mình sao thấy khó ơi là khó. Nhưng không sao. Tự trấn an mình đâu phải chicken trong mí cái vụ này. Web ta còn làm được, nói chi blog.
Nu pagachi.