Thứ Hai, 19 tháng 5, 2008

Sống là không chờ đợi...

Có mất gì đâu, thử đọc xem nào và hãy cố gắng đọc đến cuối nhé! Bài văn này ngắn lắm... đọc mất vài ba phút thôi nhưng rất hữu ích và đây là mẩu chuyện có thật.

Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ và lấy ra một gói nhỏ được gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh bảo: Đây không phải là một gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo lót thật đẹp... Anh vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo lót mịn màng, rồi nói: Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy vào lần đầu tiên chúng tôi sang New York, cách đây 8-9 năm nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc! Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt, vậy thì hôm nay tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi... Anh đến cạnh giường và đặt chiếc áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa đây sẽ được bỏ vào áo quan. Vợ anh vừa mới qua đời...

Quay sang tôi, anh bảo: "Đừng bao giờ giữ lại một cái gì để chờ dịp đặc biệt cả... Mỗi ngày sống là một dịp đặc biệt rồi...".

Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này và nó đã làm thay đổi cuộc đời tôi...

Bây giờ tôi đọc sách nhiều hơn trước và bớt thời gian dọn dẹp nhà cửa. Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn... Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc. Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mà mình phải nếm... Từ ngày ấy tôi không còn cất giữ một cái gì nữa... tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày, tôi mặc đồ mới để đi siêu thị hay bất cứ nơi nào khi tôi cảm thấy thích... Tôi không còn dành nước hoa hảo hạng cho những dịp đại tiệc, tôi xức bất kỳ khi nào tôi muốn...

Những cụm từ như "một ngày gần đây" hay "hôm nào" đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi. Điều gì đáng bỏ công thì tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ. Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi sẽ làm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường). Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến nhà chơi... có thể cô sẽ gọi điện thoại cho vài người bạn cũ và làm hoà hay xin lỗi về những chuyện bất hoà trước đây...

Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu (vì cô ấy rất thích thức ăn Tàu). Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn. Tôi sẽ rất áy náy vì tôi không đi thăm một vài người bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi, áy náy vì thường không nói với những người thân của mình rằng mình yêu thương họ... áy náy vì mình chưa viết những lá thư mà mình dự định "hôm nào" sẽ viết.

Giờ đây, tôi không chần chờ gì mà không hẹn lại và không giữ điều gì có thể đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi. Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một dịp đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút... đều đặc biệt cả.

Nếu bạn đọc được bản văn này ấy là vì một ai đó muốn điều hay cho bạn, và vì bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu. Nếu bạn quá bận đến độ bạn không thể dành ra vài phút để copy và gởi bản văn này đến cho ai khác, rồi tự nhủ "mai mốt tôi sẽ gửi" thì mai mốt đó có thể là một ngày thật xa hoặc là bạn sẽ không bao giờ gửi được...

(Lang thang - copy and paste - ngoisao.net)

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2008

Tháng sinh nhật...

Nàng lơ đễnh lật từng tờ lịch. Ánh mắt đang trượt dài qua những tấm tranh phong cảnh đủ màu sắc bất chợt dừng lại ở 6 cái chấm đỏ to tướng trên tờ lịch tháng năm. 6 chấm đỏ tương đương 6 ngày sinh nhật. Với nàng, 6 sinh nhật trong 1 tháng không phải là nhiều. Nhưng trong tháng "nhạy cảm" này, mỗi ngày sinh nhật tự thân nó nói lên rất nhiều điều.


Chỉ hai hôm nữa là sinh nhật người cũ. Cái người nàng quen được gần một năm, chia tay hai năm và cũng không gặp nhau từng ấy thời gian. Đáng lẽ nàng không muốn nhớ, không được nhớ và không cho phép mình nhớ. Nàng đang hạnh phúc. Nhớ thế này, "đau lòng em, đau lòng anh, đau lòng người, tội lắm". Nhưng nàng cũng không còn trẻ con để nói dối là mình không nhớ. Thế nên, nàng tự cho phép mình nhớ đến người ấy, chỉ một chút thôi trong ngày quan trọng này. Nàng loay hoay tìm lại nick chat của người ấy trong list Yahoo dài dằng dặc của mình. Không thấy. Hình như nàng xóa lâu rồi. Mà xóa thế thôi, chứ trong đầu nàng vẫn nhớ. Nàng add lại nick, rồi "HI" mà không cần đợi bên kia chấp nhận. Nàng đâu có định nói chuyện lâu. Hay đúng hơn là nàng chẳng biết nói gì. Nàng không muốn nghe người ta khoe khoang "ANH CÓ BẠN GÁI MỚI RỒI. XINH HƠN EM. YÊU ANH HƠN EM". Nàng không ghen. Chia tay rồi, chỉ muốn giữ lại cho nhau chút tôn trọng cần phải có. Nàng send vội vã lời chúc HAPPR BIRTHDAY rồi out ngay. Vậy là xong. Nàng khoan khoái nhấp một ngụm nước, bắt tay lên kế hoạch cho 5 ngày sinh nhật còn lại.

Chấm đỏ thứ hai yên vị trên con số 10 tròn trĩnh. Sinh nhật mẹ. Nàng sống xa mẹ. Trong năm, ngoài những dịp lễ Tết, mỗi tháng mẹ con nàng gặp nhau thêm được một lần. Nhớ lắm, nhưng tính hai mẹ con như nước với lửa, bao yêu thương cũng chỉ gói gọn trong vài lời hỏi thăm. Thế nên, sinh nhật mẹ, nàng sẽ mua một chiếc bánh kem thật to, tận tay mang đến công ty mẹ gửi tặng. Nàng biết, mẹ không thích bánh kem đâu, nhưng mẹ sẽ rất đỗi tự hào, sẽ loay hoay xẻ bánh mời các dì làm chung văn phòng và không quên khoe "quà của con gái". Nàng ước gì có thể làm mẹ vui mỗi ngày như thế. Dù rằng mỗi chiếc bánh kem nàng mua tượng trưng cho gánh nặng tuổi tác đang đè lên vai mẹ.

Sinh nhật thứ ba trong tháng là sinh nhật của đệ tử. Đệ tử hơn nàng 3 tuổi, đẹp trai, con nhà giàu. Và là bạn của người cũ. Hồi còn chơi võ lâm, đi đâu cũng đủ mặt bộ ba: đệ tử, người ấy và nàng. Mãi đến khi người ấy nói đệ tử thích nàng, bộ ba biến thành bộ tứ. Là do nàng. Nàng cố kéo theo cô em họ. Cô bé ấy xinh xắn, dễ thương lắm. Cuộc vui sẽ mãi vui, mà "không ai khổ tâm, không ai thấy mình có lỗi", nếu không có cái ngày, đệ tử uống thật say rồi ngồi trách nàng tàn nhẫn. Nàng... im lặng. Nhưng mắt nàng cười. Nếu nàng không phải là sư phụ, nếu đệ tử không phải là bạn của người ấy, nếu em họ nàng không thích đệ tử thì biết đâu... Kể từ khi nàng bỏ game, thoái ẩn giang hồ, hai thầy trò xa dần vì chẳng còn điểm chung. Sinh nhật này, nàng sẽ gọi điện cho đệ tử, để hỏi xem acc của đệ tử đã lên lev bao nhiêu, xếp hạng mấy trong server. Và nàng sẽ chúc đệ tử may mắn nhặt được vài món hoàng kim khủng... cho ra dáng sư phụ sành điệu.

Còn tiếp...

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2008

Kinh nghiệm du lịch ở Quảng Châu - Phần cuối

7. Thiên đường shopping
Quảng Châu không có nhiều điểm tham quan du lịch như các thành phố khác của Trung Quốc (cũng có thể vì mình ko phải đi QC để du lịch nên không bít. Heheh). Bản đồ du lịch ở QC chỉ có vài điểm tham quan chán phèo: nhà tưởng niệm Tôn Trung Sơn, bảo tàng tướng Triệu Đà, tượng Ngũ Dương Đài, công viên Việt Tú, công viên Hoàng Hoa Cương, mộ Liệt sĩ Phạm Hồng Thái...

Nhưng bù lại, QC là thiên đường mua sắm lý tưởng của cả dân buôn VN lẫn những vị khách du lịch đến từ khắp mọi nơi. Bạn có thể tìm thấy mọi thứ mình cần ở QC, với đủ mọi chủng loại, màu sắc, kích cỡ, giá cả... Đặc biệt, với mỗi loại hàng hóa, QC có từ một đến ba ngôi chợ chuyên doanh sẵn sàng đáp ứng mọi nhu cầu mua sắm của bạn. Từ chợ vải, chợ giày, chợ nón, chợ mắt kính, chợ túi xách, chợ quần áo người lớn, chợ quần áo trẻ con... cho đến chợ đồng hồ, chợ điện tử, chợ bài, chợ tổng hợp... :D. Mà cái chợ nào cũng to vật vã, 5-7 tầng lầu, sạch sẽ và hiện đại như chợ An Đông 2 ở nhà mình.

Đi chợ quần áo ở QC (chợ Bạch Mã, chợ Sàm Cháy, chợ Lưu Hoa, chợ Sớm...), thích nhất là ngắm mấy cô nàng xinh xinh, vừa bán hàng, vừa làm người mẫu tại chỗ cho những sản phẩm của tiệm mình. Em nào cũng "chân dài tới... nách", miệng mồm thì tươi như hoa, lúc nào cũng đon đã chào mời. Tịnh không bao giờ tỏ vẻ khó chịu khi bạn hỏi giá mà không mua. Miễn là đừng có chụp ảnh (người ta sợ mình ăn cắp mẫu), còn thì cứ đứng ngắm thỏa thích, chán chê, hỏi giá tới hỏi giá lui, làm ra vẻ phân vân, bỏ qua hàng khác rồi một lát quay trở lại xem tiếp...

Một cửa hàng bán quần áo ở chợ Bạch Mã
(Tấm này chụp lén nên chất lượng hơi bị kém)

Đi chợ kiểu này thích thì thích lắm, hàng hóa phong phú, giá rẻ chỉ bằng 1/3, 1/4 ở VN. Những ngặt cái, là chợ bán buôn, nên khách du lịch muốn mua lẻ cũng có phần hơi bất tiện. Một số cửa tiệm không bán lẻ 1 món mà chỉ bán từ 3 món trở lên. Hay có nơi chấp nhận bán lẻ 1 món, nhưng giá 1 món lại cao cấp đôi, gấp ba giá mua sĩ. Muốn mua được đồ đẹp với giá hời, tốt nhất là đi thành 1 nhóm bạn, hùn nhau mà mua. Như nhóm của mình, 4 đứa, thik mẫu nào là mua 3 cái, xong rồi về chia nhau; không vừa hoặc không hợp với mình thì có thể để dành làm quà cho người nhà, cho bạn bè. Rẻ chán.

Mà đừng lo không bít phải giao dịch thế nào nhé. Chỉ cần 1 cái máy tính bỏ túi là bạn có thể thong dong lượn hết hàng này đến hàng khác. Muốn mua món nào thì chỉ món đó, mua mấy cái thì giơ mấy ngón tay lên rồi chìa cái máy tính ra, người bán sẽ bấm số tiền vào đấy. Như cái áo người ta đòi 30 tệ , muốn trả xuống 25 tệ thì bạn lấy lại máy tính, bấm số 25 rồi chìa cho họ xem. Thường thì chợ bán buôn cũng không nói thách lắm, nên có trả thì cũng trả cho vui thôi hà. Tiết kiệm được dăm bảy tệ để đi taxi về thì cũng tốt chứ nhỉ :)

8. Benjjing Lu (phố đi bộ Bắc Kinh)
Nếu so với thành phố QC rộng mênh mông thì Benjjing Lu với chiều dài vài trăm mét chỉ là một địa danh nhỏ nhoi. Thế nhưng, nếu có ai hỏi thik gì ở QC nhất, mình sẽ không do dự mà trả lời "thik Benjjing Lu nhất". :) Này nhé, 1 con phố đi bộ rợp bóng cây với những chiếc lồng đèn đỏ rất đặc trưng của TQ, hai bên đường là 1 trung tâm triển lãm, 2 rạp chiếu phim, hàng chục trung tâm thương mại cỡ như Diamond Plaza, hàng trăm cửa hàng thời trang của các nhãn hiệu nổi tiếng như G2000, Samuel & Kevin, Bossini, Belazo...

Phố đi bộ ở nước người ta nhìn đẹp nhỉ?

Xen kẽ là 3 nhà hàng thức ăn nhanh McDonald's, 2 Kungfu Fast Food (thức ăn nhanh kiểu TQ), 1 nhà hàng KFC, 1 tiệm Pizza Hunt, 2 kios bán nước giải khát của Coca-cola và hàng chục nhà hàng đặc sản Trung Hoa khác. Đó là chưa kể các quầy bán các món ăn chơi như bạch tuộc nướng, mực nướng, xíu mại, cá viên, cánh gà, trà sữa, kẹo bông gòn... luôn nhăm nhe đe dọa túi tiền và bao tử của bạn.

Trước cửa trung tâm triển lãm đang có show trình diễn áo cưới, chụp ảnh cưới. Còn phía bên trong thì bán đồ sale off.

Suốt thời gian ở QC, ngày nào mình và ox cũng la cà ra đấy, ăn uống thỏa thê, rồi tầm hàng safe off. Lùng mãi cũng mua được cho ox 3 cái quần kaki của Belano với giá 55 tệ/cái, 1 cái thắt lưng cũng của Belano chỉ có 39 tệ, 1 áo vest rất đẹp màu trắng giá 200 tệ. Ngoài ra, còn sắm được cho mình 1 cái quần short của IP Zone giá 69 tệ, 1 cái đồng hồ thời trang giá 25 tệ (cái này hiện thuộc quyền sở hữu của nhỏ em chồng goài). Còn không thì 2 đứa vào rạp xem trailer những phim bom tấn của TQ, hay lê la ở các ghế đá hai bên đường, ngắm người qua kẻ lại, nghiên cứ bản đồ và học tiếng Phổ thông. Thỉnh thoảng, 2 đứa lại bắt gặp 1 đoàn khách VN du lịch sang đây, bị HDV bỏ ở đầu đường cho tự do tham quan, nên vừa đi vừa lơ ngơ chỉ trỏ, bàn tán cứ như cả thế giới không ai hiểu mình nói gì. Heheh.

Dưới lớp kiếng là di tích thành cổ còn sót lại ở Quảng Châu

9. Những chiện linh tinh khác:
  • Kẹo bông gòn to gấp 5 lần cây kẹo bông nhà mình
  • Ở chợ, người ta bán trứng bằng cân, chứ không tính quả như mình. Quầy bán trứng luôn có 1 cái bàn, kê đèn để bạn soi trứng còn tươi hay không. Mà cái gì ở TQ cũng bán cân hay sao í. Bánh mì cũng cân. Hay thật
  • Một cân của TQ chỉ bằng 1/2kg của mình thôi. Ban đầu không bít, nhìn giá sao thấy rẻ quá, tới hồi bỏ lên cân mới thấy hố to. Huhu.
  • Hôm ăn cơm ở nhà 1 chị người Việt gốc Hoa, chị đãi món hoa tỏi xào lạp xưởng rất ngon. Hoa tỏi là hoa của cây tỏi, đơn giản thế mà sao ở VN mình không thấy ai bán nhỉ?
  • Chai Coca-cola bên QC có dung tích 2,3 lít (gấp rưỡi dung tích thông thường mình thấy ở nhà), 4 đứa uống vật vã mới hết.
  • Bên bờ sông Châu Giang, gần KS mình ở, có 1 sân tập thể dục công cộng. Hay lắm nhé. Có đủ các loại dụng cụ mô phỏng các động tác như tập đi bộ 1 người, đi bộ 2 người, chèo thuyền, đạp xe đạp, tập tay với vòng bát quái... (Sẽ post hình cho các bạn xem sau cho dễ hình dung). Nge nói ở CV Lê Thị Riêng gần nhà cũng mới được trang bị mấy cái dụng cụ như thế này nhưng chưa có thời gian qua xem thử. :D

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2008

Khi chị 18 tuổi...

Hôm qua chat với em trai, em bảo vừa chia tay tình đầu, rằng em bùn và không mún học nữa... Chị như thấy lại mình của 8 năm về trước, cũng nông nổi và bồng bột.
Viết cho Q


Khi chị 18 tuổi, chị nghĩ mình có thể thay đổi cả thế giới
Còn bây giờ, chị phải thay đổi để theo kịp guồng quay của thế giới

Khi chị 18 tuổi, chị nghĩ thật hạnh phúc khi làm ra tiền và dọn ra khỏi nhà ba mẹ, thoát ly gia đình
Còn bây giờ, chị cũng cố gắng làm ra thật nhiều tiền, nhưng là để xây dựng một gia đình và có những đứa con

Khi chị 18 tuổi, lỡ gặp một tai nạn trên đường, chị chỉ mún chạy qua thật nhanh, tránh xa đám người đang bu đen, bu đỏ xung quanh, không quên kèm theo câu lầm bầm quen thuộc "ghét mấy người nhiều chiện!"
Còn bây giờ, chị bắt mình chạy xe chậm lại, cố nhìn mặt người bị nạn. Chị nhiều chiện vì biết đâu người thân của chị...

Khi chị 18 tuổi, chị có thể khóc vì điểm kém, vì bị mẹ mắng hay đơn giản chỉ vì vô tình nhìn thấy người chị thích đang đèo một cô bé khác
Còn bây giờ, chị để dành nước mắt cho những sự kiện lớn trong đời mình: khóc trong ngày kết hôn, khóc khi sinh đứa con đầu lòng và khóc khi mẹ chị không còn nữa.

Khi chị 18 tuổi, chị sẽ cười thật to nếu gặp chiện đắc ý
Còn bây giờ, nụ cười đã nhỏ lại vì khó có thể cười lớn hơn

Khi chị 18 tuổi, chị chỉ biết lo học, luôn cảm thấy mệt mỏi và stress mỗi khi đến kỳ thi
Còn bây giờ, chị stress hằng ngày khi phải đối mặt với bao lo toan trong cuộc sống, cơm áo gạo tiền, công việc và đủ thứ mối quan hệ ngoài xã hội

Khi chị 18 tuổi, chị nghĩ cuộc sống thật khó khăn, còn mình là người cô đơn và bất hạnh nhất thế giới
Còn bây giờ, chị nhận ra rằng, nếu gặp khó khăn mà bỏ cuộc thì chị sẽ trở thành gánh nặng và mang lại bất hạnh cho những người chị iu thương

... và cuối cùng,
Khi chị 18 tuổi, chị nghĩ tình yêu là tất cả
Còn bây giờ, tình yêu chỉ là một phần nhỏ trong ngân hàng tình cảm mà chị đang có

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2008

Phóng sự ảnh: Hoa hậu đi chơi lễ ^^

Vừa mới đi Đồng Nai về. Ngồi xe máy, đi xa, hơi bị mệt nên không có nhiều chiện để kể. Nhưng chụp được mấy tấm hình cũng hay hay. Up lên cho mọi người thưởng thức nè ^^

Dân nhập cư ùn ùn kéo nhau về quê, dân thành phố náo nức đèo nhau đi chơi lễ... Kết quả là đường phố kẹt xe như thế này này. Từ cầu Sài gòn đi ngã 3 vũng tàu có 20 km mà chạy gần 2 tiếng. Hic hic. Ác mộng. Tự hứa ko bao giờ đi đâu chơi vào dịp lễ lộc hết. Có đi thì ta đi máy bay cho đỡ kẹt. :P


Đến Gia Kiệm thì vừa may gặp đoàn đua Cúp Truyền hình TPHCM. Sẵn máy ảnh nên làm luôn vài phát. Trúng ngay áo vàng Nguyễn Văn Đức của đội Bảo vệ thực vật An Giang. Hên cực :D


Còn đây là đội môtô chạy khóa đuôi bảo vệ cho đoàn đua. Mí chiếc này nhìn hơi bị xí. Tốp môtô chạy đầu có 2 chiếc môtô của Honda nhìn oách lắm mà ko chộp được. Ức ghê :(


Về tới nhà nhỏ bạn ở Phú Túc - Đồng Nai. Nhà quê bình thường. Cũng ruộng lúa, rẫy cà phê, điều, mận, xoài, chôm chôm Thái... nhưng hem có thứ nào có trái. Huhu. Ăn kẹo mút đỡ vậy.


Đặc trưng miền quê đây. ^^ Chuồng heo ^^.
Chuồng to, heo nhìu, hương nồng nàn.
Bảo đảm đứng ở góc nào cũng ám mùi. Hehe.

Còn đây là tấm ảnh độc nhất trong series:
"Hoa hậu tắm heo".