Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2008

Kinh nghiệm du lịch ở Quảng Châu - Phần cuối

7. Thiên đường shopping
Quảng Châu không có nhiều điểm tham quan du lịch như các thành phố khác của Trung Quốc (cũng có thể vì mình ko phải đi QC để du lịch nên không bít. Heheh). Bản đồ du lịch ở QC chỉ có vài điểm tham quan chán phèo: nhà tưởng niệm Tôn Trung Sơn, bảo tàng tướng Triệu Đà, tượng Ngũ Dương Đài, công viên Việt Tú, công viên Hoàng Hoa Cương, mộ Liệt sĩ Phạm Hồng Thái...

Nhưng bù lại, QC là thiên đường mua sắm lý tưởng của cả dân buôn VN lẫn những vị khách du lịch đến từ khắp mọi nơi. Bạn có thể tìm thấy mọi thứ mình cần ở QC, với đủ mọi chủng loại, màu sắc, kích cỡ, giá cả... Đặc biệt, với mỗi loại hàng hóa, QC có từ một đến ba ngôi chợ chuyên doanh sẵn sàng đáp ứng mọi nhu cầu mua sắm của bạn. Từ chợ vải, chợ giày, chợ nón, chợ mắt kính, chợ túi xách, chợ quần áo người lớn, chợ quần áo trẻ con... cho đến chợ đồng hồ, chợ điện tử, chợ bài, chợ tổng hợp... :D. Mà cái chợ nào cũng to vật vã, 5-7 tầng lầu, sạch sẽ và hiện đại như chợ An Đông 2 ở nhà mình.

Đi chợ quần áo ở QC (chợ Bạch Mã, chợ Sàm Cháy, chợ Lưu Hoa, chợ Sớm...), thích nhất là ngắm mấy cô nàng xinh xinh, vừa bán hàng, vừa làm người mẫu tại chỗ cho những sản phẩm của tiệm mình. Em nào cũng "chân dài tới... nách", miệng mồm thì tươi như hoa, lúc nào cũng đon đã chào mời. Tịnh không bao giờ tỏ vẻ khó chịu khi bạn hỏi giá mà không mua. Miễn là đừng có chụp ảnh (người ta sợ mình ăn cắp mẫu), còn thì cứ đứng ngắm thỏa thích, chán chê, hỏi giá tới hỏi giá lui, làm ra vẻ phân vân, bỏ qua hàng khác rồi một lát quay trở lại xem tiếp...

Một cửa hàng bán quần áo ở chợ Bạch Mã
(Tấm này chụp lén nên chất lượng hơi bị kém)

Đi chợ kiểu này thích thì thích lắm, hàng hóa phong phú, giá rẻ chỉ bằng 1/3, 1/4 ở VN. Những ngặt cái, là chợ bán buôn, nên khách du lịch muốn mua lẻ cũng có phần hơi bất tiện. Một số cửa tiệm không bán lẻ 1 món mà chỉ bán từ 3 món trở lên. Hay có nơi chấp nhận bán lẻ 1 món, nhưng giá 1 món lại cao cấp đôi, gấp ba giá mua sĩ. Muốn mua được đồ đẹp với giá hời, tốt nhất là đi thành 1 nhóm bạn, hùn nhau mà mua. Như nhóm của mình, 4 đứa, thik mẫu nào là mua 3 cái, xong rồi về chia nhau; không vừa hoặc không hợp với mình thì có thể để dành làm quà cho người nhà, cho bạn bè. Rẻ chán.

Mà đừng lo không bít phải giao dịch thế nào nhé. Chỉ cần 1 cái máy tính bỏ túi là bạn có thể thong dong lượn hết hàng này đến hàng khác. Muốn mua món nào thì chỉ món đó, mua mấy cái thì giơ mấy ngón tay lên rồi chìa cái máy tính ra, người bán sẽ bấm số tiền vào đấy. Như cái áo người ta đòi 30 tệ , muốn trả xuống 25 tệ thì bạn lấy lại máy tính, bấm số 25 rồi chìa cho họ xem. Thường thì chợ bán buôn cũng không nói thách lắm, nên có trả thì cũng trả cho vui thôi hà. Tiết kiệm được dăm bảy tệ để đi taxi về thì cũng tốt chứ nhỉ :)

8. Benjjing Lu (phố đi bộ Bắc Kinh)
Nếu so với thành phố QC rộng mênh mông thì Benjjing Lu với chiều dài vài trăm mét chỉ là một địa danh nhỏ nhoi. Thế nhưng, nếu có ai hỏi thik gì ở QC nhất, mình sẽ không do dự mà trả lời "thik Benjjing Lu nhất". :) Này nhé, 1 con phố đi bộ rợp bóng cây với những chiếc lồng đèn đỏ rất đặc trưng của TQ, hai bên đường là 1 trung tâm triển lãm, 2 rạp chiếu phim, hàng chục trung tâm thương mại cỡ như Diamond Plaza, hàng trăm cửa hàng thời trang của các nhãn hiệu nổi tiếng như G2000, Samuel & Kevin, Bossini, Belazo...

Phố đi bộ ở nước người ta nhìn đẹp nhỉ?

Xen kẽ là 3 nhà hàng thức ăn nhanh McDonald's, 2 Kungfu Fast Food (thức ăn nhanh kiểu TQ), 1 nhà hàng KFC, 1 tiệm Pizza Hunt, 2 kios bán nước giải khát của Coca-cola và hàng chục nhà hàng đặc sản Trung Hoa khác. Đó là chưa kể các quầy bán các món ăn chơi như bạch tuộc nướng, mực nướng, xíu mại, cá viên, cánh gà, trà sữa, kẹo bông gòn... luôn nhăm nhe đe dọa túi tiền và bao tử của bạn.

Trước cửa trung tâm triển lãm đang có show trình diễn áo cưới, chụp ảnh cưới. Còn phía bên trong thì bán đồ sale off.

Suốt thời gian ở QC, ngày nào mình và ox cũng la cà ra đấy, ăn uống thỏa thê, rồi tầm hàng safe off. Lùng mãi cũng mua được cho ox 3 cái quần kaki của Belano với giá 55 tệ/cái, 1 cái thắt lưng cũng của Belano chỉ có 39 tệ, 1 áo vest rất đẹp màu trắng giá 200 tệ. Ngoài ra, còn sắm được cho mình 1 cái quần short của IP Zone giá 69 tệ, 1 cái đồng hồ thời trang giá 25 tệ (cái này hiện thuộc quyền sở hữu của nhỏ em chồng goài). Còn không thì 2 đứa vào rạp xem trailer những phim bom tấn của TQ, hay lê la ở các ghế đá hai bên đường, ngắm người qua kẻ lại, nghiên cứ bản đồ và học tiếng Phổ thông. Thỉnh thoảng, 2 đứa lại bắt gặp 1 đoàn khách VN du lịch sang đây, bị HDV bỏ ở đầu đường cho tự do tham quan, nên vừa đi vừa lơ ngơ chỉ trỏ, bàn tán cứ như cả thế giới không ai hiểu mình nói gì. Heheh.

Dưới lớp kiếng là di tích thành cổ còn sót lại ở Quảng Châu

9. Những chiện linh tinh khác:
  • Kẹo bông gòn to gấp 5 lần cây kẹo bông nhà mình
  • Ở chợ, người ta bán trứng bằng cân, chứ không tính quả như mình. Quầy bán trứng luôn có 1 cái bàn, kê đèn để bạn soi trứng còn tươi hay không. Mà cái gì ở TQ cũng bán cân hay sao í. Bánh mì cũng cân. Hay thật
  • Một cân của TQ chỉ bằng 1/2kg của mình thôi. Ban đầu không bít, nhìn giá sao thấy rẻ quá, tới hồi bỏ lên cân mới thấy hố to. Huhu.
  • Hôm ăn cơm ở nhà 1 chị người Việt gốc Hoa, chị đãi món hoa tỏi xào lạp xưởng rất ngon. Hoa tỏi là hoa của cây tỏi, đơn giản thế mà sao ở VN mình không thấy ai bán nhỉ?
  • Chai Coca-cola bên QC có dung tích 2,3 lít (gấp rưỡi dung tích thông thường mình thấy ở nhà), 4 đứa uống vật vã mới hết.
  • Bên bờ sông Châu Giang, gần KS mình ở, có 1 sân tập thể dục công cộng. Hay lắm nhé. Có đủ các loại dụng cụ mô phỏng các động tác như tập đi bộ 1 người, đi bộ 2 người, chèo thuyền, đạp xe đạp, tập tay với vòng bát quái... (Sẽ post hình cho các bạn xem sau cho dễ hình dung). Nge nói ở CV Lê Thị Riêng gần nhà cũng mới được trang bị mấy cái dụng cụ như thế này nhưng chưa có thời gian qua xem thử. :D

Không có nhận xét nào: