Thứ Hai, 5 tháng 5, 2008

Tháng sinh nhật...

Nàng lơ đễnh lật từng tờ lịch. Ánh mắt đang trượt dài qua những tấm tranh phong cảnh đủ màu sắc bất chợt dừng lại ở 6 cái chấm đỏ to tướng trên tờ lịch tháng năm. 6 chấm đỏ tương đương 6 ngày sinh nhật. Với nàng, 6 sinh nhật trong 1 tháng không phải là nhiều. Nhưng trong tháng "nhạy cảm" này, mỗi ngày sinh nhật tự thân nó nói lên rất nhiều điều.


Chỉ hai hôm nữa là sinh nhật người cũ. Cái người nàng quen được gần một năm, chia tay hai năm và cũng không gặp nhau từng ấy thời gian. Đáng lẽ nàng không muốn nhớ, không được nhớ và không cho phép mình nhớ. Nàng đang hạnh phúc. Nhớ thế này, "đau lòng em, đau lòng anh, đau lòng người, tội lắm". Nhưng nàng cũng không còn trẻ con để nói dối là mình không nhớ. Thế nên, nàng tự cho phép mình nhớ đến người ấy, chỉ một chút thôi trong ngày quan trọng này. Nàng loay hoay tìm lại nick chat của người ấy trong list Yahoo dài dằng dặc của mình. Không thấy. Hình như nàng xóa lâu rồi. Mà xóa thế thôi, chứ trong đầu nàng vẫn nhớ. Nàng add lại nick, rồi "HI" mà không cần đợi bên kia chấp nhận. Nàng đâu có định nói chuyện lâu. Hay đúng hơn là nàng chẳng biết nói gì. Nàng không muốn nghe người ta khoe khoang "ANH CÓ BẠN GÁI MỚI RỒI. XINH HƠN EM. YÊU ANH HƠN EM". Nàng không ghen. Chia tay rồi, chỉ muốn giữ lại cho nhau chút tôn trọng cần phải có. Nàng send vội vã lời chúc HAPPR BIRTHDAY rồi out ngay. Vậy là xong. Nàng khoan khoái nhấp một ngụm nước, bắt tay lên kế hoạch cho 5 ngày sinh nhật còn lại.

Chấm đỏ thứ hai yên vị trên con số 10 tròn trĩnh. Sinh nhật mẹ. Nàng sống xa mẹ. Trong năm, ngoài những dịp lễ Tết, mỗi tháng mẹ con nàng gặp nhau thêm được một lần. Nhớ lắm, nhưng tính hai mẹ con như nước với lửa, bao yêu thương cũng chỉ gói gọn trong vài lời hỏi thăm. Thế nên, sinh nhật mẹ, nàng sẽ mua một chiếc bánh kem thật to, tận tay mang đến công ty mẹ gửi tặng. Nàng biết, mẹ không thích bánh kem đâu, nhưng mẹ sẽ rất đỗi tự hào, sẽ loay hoay xẻ bánh mời các dì làm chung văn phòng và không quên khoe "quà của con gái". Nàng ước gì có thể làm mẹ vui mỗi ngày như thế. Dù rằng mỗi chiếc bánh kem nàng mua tượng trưng cho gánh nặng tuổi tác đang đè lên vai mẹ.

Sinh nhật thứ ba trong tháng là sinh nhật của đệ tử. Đệ tử hơn nàng 3 tuổi, đẹp trai, con nhà giàu. Và là bạn của người cũ. Hồi còn chơi võ lâm, đi đâu cũng đủ mặt bộ ba: đệ tử, người ấy và nàng. Mãi đến khi người ấy nói đệ tử thích nàng, bộ ba biến thành bộ tứ. Là do nàng. Nàng cố kéo theo cô em họ. Cô bé ấy xinh xắn, dễ thương lắm. Cuộc vui sẽ mãi vui, mà "không ai khổ tâm, không ai thấy mình có lỗi", nếu không có cái ngày, đệ tử uống thật say rồi ngồi trách nàng tàn nhẫn. Nàng... im lặng. Nhưng mắt nàng cười. Nếu nàng không phải là sư phụ, nếu đệ tử không phải là bạn của người ấy, nếu em họ nàng không thích đệ tử thì biết đâu... Kể từ khi nàng bỏ game, thoái ẩn giang hồ, hai thầy trò xa dần vì chẳng còn điểm chung. Sinh nhật này, nàng sẽ gọi điện cho đệ tử, để hỏi xem acc của đệ tử đã lên lev bao nhiêu, xếp hạng mấy trong server. Và nàng sẽ chúc đệ tử may mắn nhặt được vài món hoàng kim khủng... cho ra dáng sư phụ sành điệu.

Còn tiếp...

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

Cuộc sống là một chuỗi những sai lầm và tổn thương...